Hạnh phúc dài lâu

Hạnh phúc dài lâu
Thì thầm em hỏi nhỏ, Sao mặt hồ gợn sóng? Anh trả lời lấp lửng, Vì sóng cứ hôn bờ, Em nũng nịu ứ ừ, Khác cơ không phải thế, Anh nghiêng nhẹ mái đầu, Hôn môi em nồng cháy, Em ơi em có thấy, Sóng đang dậy trong tim

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Nghịch lý hệ thống thư viện

(HNM) - Trong khi nhiều thư viện công cộng được đầu tư tiền triệu, tiền tỷ, được trang bị đầy đủ cơ sở vật chất, đào tạo cán bộ phục vụ… phải đi tìm bạn đọc thì hệ thống thư viện tư nhân, tủ sách gia đình, dòng họ lại phát huy hiệu quả hơn cả mong đợi.
Từ thực tế đó, Bộ VH,TT&DL vừa kêu gọi toàn xã hội quan tâm tới thói quen đọc sách, phát triển vốn văn hóa đọc thông qua mô hình "Tủ sách gia đình","Thư viện thân thiện".
Nhu cầu đọc của người dân
Ông Nguyễn Mạnh Hùng, Giám đốc Công ty Sách Thái Hà cho hay: "Nếu như những năm trước, đến gia đình nào, công ty nào tôi cũng thấy người ta dành một vị trí trang trọng để bày rượu thì hiện nay, tủ rượu đã được thay bằng tủ sách. Tôi nhận được "đơn đặt hàng" nhờ tư vấn xây dựng tủ sách văn hóa của các gia đình, dòng họ, cộng đồng dân cư, thậm chí là doanh nghiệp nhiều đến mức việc tư vấn của tôi bận hơn cả công tác quản lý. Đây là tín hiệu đáng mừng bởi khi các phương tiện nghe, nhìn, internet phát triển như hiện nay thì người dân Việt Nam ta vẫn rất quan tâm, trân trọng thói quen đọc sách, báo". Ông Hùng cho biết thêm, có những địa phương thuần nông như xã Gia Hưng, huyện Gia Viễn (Ninh Bình), 28 gia đình nông dân đã "liên minh" với nhau bằng cách góp sách để thành lập tủ sách phục vụ nhu cầu đọc sách cho bà con trong xã. Hay như ở các tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu,  Bạc Liêu, Sóc Trăng… hàng chục gia đình sẵn sàng bỏ ra từ vài chục triệu đến vài trăm triệu đồng xây dựng các tủ sách, vừa đáp ứng nhu cầu tìm hiểu thông tin, tri thức của gia đình, cộng đồng, vừa nêu gương sáng cho phong trào đọc sách ở cơ sở…


Thư viện tư nhân, tủ sách gia đình đang chiếm ưu thế so với
thư viện công cộng
 Nhìn vào những tủ sách gia đình hoạt động bền bỉ hàng chục năm qua sẽ thấy, đây là một trong những mô hình hiệu quả nhằm gìn giữ và phát huy văn hóa đọc trong cộng đồng dân cư. Điển hình như thư viện nhà ông Thăng, xã Đoàn Đào, huyện Phù Cừ (Hưng Yên). Hơn 20 năm hoạt động, thư viện của ông hiện có hơn 9.000 đầu sách, báo, mở cửa phục vụ miễn phí từ thứ hai đến thứ sáu hằng tuần, đón 20-30 lượt bạn đọc/ngày. Một tủ sách gia đình khác được rất nhiều người biết đến là "thư viện" của GS.TS Phạm Đức Dương ở căn hộ C4-35 Kim Mã Thượng, phường Cống Vị, Ba Đình (Hà Nội). Thành lập từ năm 1998, đến nay, thư viện thầy Dương có hơn 10.000 cuốn sách, hơn 50 loại báo, tạp chí tiếng Việt và nước ngoài cùng hơn 400 luận văn thạc sĩ, luận án tiến sĩ, phục vụ miễn phí sinh viên, nghiên cứu sinh, cán bộ giảng dạy ở Hà Nội tất cả các ngày trong tuần.
Theo thống kê, cả nước hiện có 46 thư viện tư nhân và hàng trăm tủ sách gia đình. Con số này đang tăng dần hằng năm.
Thư viện công cộng… ế
Ngược lại với xu hướng phát triển của thư viện tư nhân, tủ sách gia đình, hệ thống thư viện công cộng ngày càng teo lại do lượng bạn đọc ít. Một thư viện quốc gia; 63 thư viện cấp tỉnh, thành phố; 613 thư viện cấp huyện và gần 2.000 thư viện cấp xã trải đều khắp cả nước hiếm khi kín chỗ. Chẳng hạn như thư viện tỉnh Quảng Ninh với hệ thống cơ sở vật chất, trang thiết bị hiện đại, đội ngũ cán bộ phục vụ nhiệt tình nhưng có những ngày chỉ đón một vài bạn đọc. Chị Nguyễn Thị Tuyết Lan, Trưởng phòng Công tác bạn đọc, Thư viện tỉnh Quảng Ninh khẳng định, ngày đông nhất thư viện cũng chỉ có khoảng 30-40 người đến mượn sách. Cùng "cảnh ngộ", năm 2010, trung bình mỗi thư viện cấp huyện ở tỉnh Nam Định chỉ có 200 độc giả đăng ký thẻ, 9.400 lượt người đến đọc sách, tra cứu tài liệu.
Theo lý giải của nhiều cán bộ trong ngành thì đa số thư viện công cộng nằm ở các khu trung tâm, người dân có điều kiện hưởng thụ văn hóa thông qua nhiều kênh thông tin khác, trong khi thư viện lại có những quy định về quản lý sách báo, với lịch mở cửa gò bó, khiến bạn đọc không còn hứng thú. Thư viện tư nhân hay tủ sách gia đình được sinh ra từ nhu cầu có thực của gia đình, cộng đồng hay một nhóm đối tượng bạn đọc đặc thù (thư viện nhà ông Thăng dành cho bà con nông dân nghèo, thư viện thầy Dương dành cho sinh viên, nghiên cứu sinh) nên lượng bạn đọc luôn ổn định. Mặt khác, thư viện tư nhân mở cửa tất cả các ngày trong tuần, không bó buộc về giờ giấc, người trông coi thư viện cũng vì bạn đọc mà phục vụ tận tình, chu đáo nên bạn đọc có thể đến ngoài giờ học, giờ làm. Ông Bùi Đình Thăng, "giám đốc" thư viện của nhà chia sẻ: "Để có lượng sách phong phú, tôi đến các cơ quan, đơn vị mượn, xin sách về cho bà con. Hiểu tấm thịnh tình của tôi, nhiều tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước đã tặng tôi nhiều cuốn sách quý". Tương tự, GS.TS Phạm Đức Dương kể: "Khuyến khích các em sinh viên khám phá kho tàng tri thức, tôi thường xuyên hướng dẫn cho các em lựa chọn sách đọc và cách đọc sách sao cho hiệu quả; đồng thời tổ chức các cuộc hội thảo khoa học để sinh viên yêu sách hơn". "Sự tận tình, sáng tạo phục vụ bạn đọc như ông Thăng, thầy Dương rất hiếm thấy ở các cán bộ thư viện được hưởng lương" - ông Nguyễn Hữu Giới, Phó Vụ trưởng Vụ Thư viện nói.
Với vai trò quản lý cấp vĩ mô, bà Nguyễn Thị Thanh Mai, Vụ trưởng Vụ Thư viện khẳng định: Thư viện tư nhân hay tủ sách gia đình thực sự có ích trong đời sống sinh hoạt của người dân nên rất cần sự chung tay đóng góp của cộng đồng để lượng sách báo được bổ sung thường xuyên, liên tục. Hơn thế, nhìn vào hiệu quả hoạt động của thư viện tư nhân, tủ sách gia đình, Vụ Thư viện sẽ nghiên cứu và tìm ra hướng phát triển phù hợp cho thư viện công cộng trong giai đoạn hiện nay.
Đã thấy được nghịch lý, hy vọng các nhà quản lý sớm tìm ra lời giải cho bài toán phát triển hệ thống thư viện Việt Nam.
 Theo Hà Nội mới


Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Vô địch World Cup 2011, kỳ tích của bóng đá Nhật Bản

Câu chuyện cổ tích của bóng đá nữ Nhật Bản đã kết thúc có hậu khi các cô gái xứ sở hoa anh đào giành chiến thắng 3-1 trước ĐT Mỹ trên loạt đá 11m. Trước đó, hai đội đã cống hiến cho người hâm mộ một trận cầu kịch tính với tỷ số 2-2 trong 120 phút thi đấu.
Nhật Bản đã chứng minh họ người hâm mộ thấy việc họ lọt tới chung kết không phải là một sự may mắn mà bởi chính thực lực, tinh thần và sự tự tin cao nhất của mình.  Để lần đầu tiên lọt vào một trận chung kết môn bóng đá nữ, họ đã ngoạn mục vượt qua Đức và Thụy Điển ở những vòng đấu trước đó.
Cũng chính nhờ những hiệu ứng tinh thần ấy, Nhật Bản đã nhập cuộc tốt và chơi một trận sòng phẳng với ĐT Mỹ, cường quốc của bóng đá nữ thế giới. Hai lần bị dẫn bàn, hai lần Nhật Bản đều có bàn gỡ hòa trước khi hạ đối phương trên loạt đá 11m may rủi nhờ tinh thần và bản lĩnh của mình.
Kỳ tích của bóng đá Nhật Bản-Ảnh Rueters
Morgan chính là cầu thủ đã mở tỷ số cho ĐT Mỹ ở phút thứ 69 của trận đấu nhưng sự kiên cường của các cô gái Nhật Bản giúp họ có bàn thắng gỡ hòa ở phút thứ 81 sau pha lập công của Miyama. Giữ nguyên tỷ số 1-1 trong 90 phút chính thức, Nhật Bản buộc Mỹ phải bước vào quãng thời gian đá hiệp phụ và một lần nữa họ phải nhận bàn thua ở phút thứ 104 sau pha làm bàn của Wamback. Những tưởng đây là dấu chấm hết cho đội bóng châu Á thì đúng 3 phút trước khi hiệp phụ thứ 2 kết thúc, Sawa ghi bàn thắng quý hơn vàng gỡ hòa 2-2 cho Nhật Bản.
Bước vào loạt đá 11m "cân não", thủ thành Kaihori đã có một "đêm diễn" quá xuất sắc khi cô lần lượt cản phá thành công 3 quả 11m của của Shannon Boxx, Lloyd và Heath. Bên phía Nhật Bản, Nagasato không hoàn thành nhiệm vụ của mình nhưng cú đá quyết định của Kumagai ở loạt đá cuối cùng đã giúp đội bóng châu Á có chiến thắng 3-1 và trở thành nhà vô địch thế giới lần đầu tiên trong lịch sử.
Chức vô địch World Cup 2011 có thể nói là danh hiệu ngọt ngào với môn bóng đá nữ nói riêng và toàn thể đất nước Nhật Bản nói chung. Sau thảm họa sóng thần và động đất khiến gần hàng chục nghìn người thiệt mạng cũng như nền kinh tế bị thiệt hại tới gần 210 tỷ USD, người Nhật đã xích lại gần nhau để cùng đứng lên sau những mất mát. Chính tinh thần ấy đã "truyền lửa" cho sự quyết tâm của thầy trò HLV Norio Sakasi ở VCK World Cup 2011 và họ đã khiến cho cả thế giới phải ngả mũ trước sự kiên cường và tinh thần vượt khó ấy.
Suốt chặng đường chinh phục chức vô địch thế giới, Nhật Bản chỉ thua 1 lần trước tuyển Anh (0-2) nhưng đó là trận đấu ở vòng bảng khi thế cục gần như đã an bài (Nhật Bản sớm giành vé vào tứ kết trước một vòng đấu). Từ vòng loại trực tiếp, các cô gái Nhật đã mang người hâm mộ đi hết từ những bất ngờ này đến bất ngờ khác khi loại Đức ở tứ kết sau 120 phút kịch tính (1-0), hạ Thụy Điển ở bán kết với một cú lội ngược dòng ngoạn mục (3-1) trước khi chính thức trở thành nhà vô địch thế giới khi vượt qua các cô gái Mỹ.
Chiến thắng của ĐT nữ Nhật Bản là niềm tự hào của đất nước xứ sở hoa anh đào cũng như toàn thể châu Á. Họ đã viết nên một câu chuyện cổ tích của thế kỉ 21 bằng chính sức mạnh của lòng quyết tâm, sự quả cảm và những khát khao mãnh liệt từ tình yêu với bóng đá nói riêng và cuộc sống nói chung...
 Theo thethaovanhoa.vn

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

Yêu có cần phải nói?

Tôi và em giờ ai cũng đã có gia đình. Không biết cuộc sống của em bây giờ thế nào, hạnh phúc không, vui vẻ không và còn nghĩ gì về tôi không...? Còn tôi đang có một gia đình hạnh phúc với một người vợ thuỳ mị, nết na hết lòng vì cái gia đình nhỏ bé của mình và một "thành quả" xinh xắn, đáng yêu. Tôi vô cùng hạnh phúc vì những gì tôi có!
Tạm biệt nhé, chúng ta mãi là ký ức đẹp của nhau
Lớn lên trên cùng một làng quê nghèo khó, so với gia đình tôi thì gia đình em có điều kiện hơn rất nhiều, không vì điều đó tình bạn của chúng tôi vẫn thân thiết và gắn bó. Trong bước đường mưu sinh của mình chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, cho nhau biết những chuyện mà hai đứa quan tâm. Em đi học còn tôi thì đi làm lăn lộn với những tháng ngày vất vả. Dù đi đâu làm gì tôi vẫn liên lạc với em và trong người luôn có một thứ tình cảm nhớ nhung. Tuy là đi làm nhưng ước mơ được ngồi trên giảng đường đại học vẫn cháy bỏng trong tôi và rồi ước mơ đấy cũng thành sự thật. Ngày đậu đại học, tôi hạnh phúc đến trào nước mắt, dẫu biết phía trước con đường học không hề đơn giãn với tôi một chút nào. Trong giây phút đó tôi lại nhớ đến em và báo cho em biết. Em gửi lời chúc mừng. Tôi trộm nghĩ mình vào đại học có lẽ sẽ có nhiều cơ hội để bày tỏ tình cảm với em.
Tôi biết mình đã yêu em từ cái ngày mấy đứa còn đi ôn thi đại học nhưng vì mặc cảm gia đình, vì mặc cảm bản thân và một vài lí do khác nữa tôi đã quyết định chôn chặt tình cảm của mình, hay nói đúng hơn đã không dám thổ lộ với em bất kỳ một câu gì. Dù trong mọi việc vẫn thể hiện là tôi đã yêu em. Thêm một lý do là tôi luôn nghĩ mình đang yêu đơn phương, nói ra thì chắc là thất bại nếu như thế thật thì em sẽ lẫn tránh tôi và tôi có thể mất em mãi mãi. Tôi luôn nghĩ em là nơi mình khó với tới, vì em xinh xắn nhiều người theo đuổi và tôi cũng nghĩ em đã trao trái tim cho ai đấy mà không phải là mình.
Vào đại học rồi tôi và em có điều kiện liên lạc với nhau thường xuyên hơn. Tôi viết cho em những lá thư tay và em cũng vậy. Trong những lá thư đó tôi đã “bóng gió” nói ra tình cảm của mình và em gửi thư với nội dung “né tránh” như vậy là suy nghĩ của tôi ngày nào vẫn đúng. Trong suy nghĩ của mình tôi đã định đến nơi em học để mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình nhưng cảm giác sợ sệt kia vẫn khiến tôi không dám làm. Và thực tế tôi đã không đủ can đảm để làm điều đó cho đến ngày hôm nay.
Điều tồi tệ nhất cuối cùng cũng đã đến, em đột ngột đi lấy chồng một người mà đến giờ em vẫn thắc mắc tại sao mình lại lấy làm chồng khi chưa có tình yêu. Có phải em đang chạy trốn tình cảm của ai đấy? hay em nghĩ con gái có thì? hay em muốn có cho mình một chỗ dựa trong đời…?Bao nhiêu câu hỏi cứ xuất hiện trong đầu tôi, càng hỏi tôi càng thấy nhói đau. Ngày em đi lấy chồng tôi nào đâu có hay, em không mời cũng chẳng báo tin. Nhưng hình như ông trời thích trêu đùa người khác, tôi về quê lại đúng cái ngày em chuẩn bị lên xe hoa. Như sét đánh ngang tai, tôi quyết định lên gặp em lần cuối nhìn em trong ngày cưới, tự nhiên thấy mình sao xót xa đến vậy. Nhìn em, tôi muốn nói tất cả nhưng nghĩ giờ còn nói để làm gì khi mọi chuyện đã rồi. Thôi hãy để người mình yêu đi với giấc mơ của em. Đám cưới của em tôi còn không dám uống một lý rượu chúc mừng dù em đã mong tôi lên chia vui. Đưa chân em lên xe hoa trong dòng người đưa tiễn, tôi đã không dám nhìn vào cô dâu chú rể, một hình ảnh khiến trái tim tôi tan nát. Quay đi nơi khác tôi cố gắng ngăn cho những giọt nước mắt không lăn ra hai bên. Có lẽ nỗi đau đàn ông là vậy...
Em đi rồi để lại trong tôi sự trống trãi, sự hụt hẫng và tôi chợt nhận ra rằng vậy là tôi đã mất em thật rồi. Hai năm trôi qua, sau cái ngày em đi lấy chồng tôi vẫn thường mơ thấy em, mơ những giấc mơ ngọt ngào, mơ được hạnh phúc bên em và mơ những gì thuộc về tôi và em nhưng cũng chính những giấc mơ này đã làm tim tôi càng đau nhói vì thực tế thì trái ngược hoàn toàn. Em đang ở cùng người khác xây dựng hạnh phúc ở một chân trời rất xa. Thời gian cứ thế trôi đi và vết thương lòng cũng dần liền lại và tôi lại cuốn vào cuộc sống của riêng mình, hình bóng của em xin gửi vào hoài niệm. Có một ngày tôi đã nhận ra em cũng đã yêu tôi và chỉ mong tôi nói với em một câu nhưng em đợi mãi vẫn không thấy gì. Em đã nói “nếu ngày đấy anh nói, có lẽ giờ đã khác”. Vậy đấy các bạn trẻ đang yêu hãy mạnh dạn nói với người mình yêu về những tình cảm của mình dành cho người ấy. Hãy dũng cảm đối mặt, đừng nên nói dối để che lấp nỗi đau của mình.
Về phần mình người viết lá thư không có ý là tơ tưởng hay hối hận mà chỉ là hoài niệm về một thời đã qua. Có thể việc tôi không dám nói lời yêu lại trở thành quá khứ dịu êm của tôi và em. Tôi cũng không hề thấy có lỗi với vợ mình, nếu có chăng cũng mong em hiểu rằng trước khi gặp em tôi đã từng có một hình bóng khác. Nhưng giờ tôi đang hạnh phúc và rất yêu vợ mình.