Hạnh phúc dài lâu

Hạnh phúc dài lâu
Thì thầm em hỏi nhỏ, Sao mặt hồ gợn sóng? Anh trả lời lấp lửng, Vì sóng cứ hôn bờ, Em nũng nịu ứ ừ, Khác cơ không phải thế, Anh nghiêng nhẹ mái đầu, Hôn môi em nồng cháy, Em ơi em có thấy, Sóng đang dậy trong tim

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

BÀI VĂN CỦA BẠN HÀ MINH NGỌC-NÓI VỀ SỰ THÀNH CÔNG


Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là câu chuyện về một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.
Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Lời phê của cô giáo dạy văn
Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất.
Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.
Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

TỰ TÌNH ĐÊM HÀ NỘI

Hà Nội đón tết độc lập bằng những cơn mưa, đêm tĩnh mịch, chiếc áo đen xám xịt bao trùm lên cả cái không gian khổng lồ này. Chỉ  nghe tiếng xe tải chạy trên đường cao tốc, tiếng xe chạy rất nhanh, thi thoảng vài cái xe kéo còi, tiếng còi không kéo dài lắm, có lẽ đường rất thoáng...Hà Nội về đêm cũng tĩnh mịch lắm chứ, nó trái hẳn với cái vẻ đông đúc, ồn ào, xô bồ...mà ta thường thấy. 
Hơn mười năm, gắn bó với mảnh đất này, thời gian không dài nhưng cũng đủ cho người ta biết tình cảm của mình dành nơi đây như thế nào. Hơn mười năm tính  từ cái ngày rời quê ra Hà Nội, chuyến đi không đích đến đó, hôm nay đã đặt tôi gắn bó với nơi đây. Có lẽ đó cũng là cái duyên! Bàn chân này cũng đặt đến nhiều nơi nhưng có vẻ như mình chẳng hợp với những nơi đã từng đến, nó cứ lảng tránh như lảng tránh một cái trách nhiệm nặng nề nào đó. Tôi quay trở về và ra Hà Nội. Hà Nội, không từ chối mà giang tay đón như đón một người thân trở về. Tôi được học hành, có được một công việc. Hà Nội đã cho tôi những điều mà xưa kia tôi chỉ dám  ước một cách viển vông. Đâu chỉ được học, đâu chỉ là công việc, ở mảnh đất này đã cho tôi thêm những người thân nữa chứ, đó có thể là những người Thầy, người Cô, người anh, người chị và những đứa bạn, đứa em. Ồ! và cái gia đình nhỏ bé nữa chứ. "Cha sinh không bằng mẹ dưỡng" tất cả tạo cho tôi một cảm giác gắn bó với nơi này như gắn bó với quê hương mình vậy. 
Hà Nội một thời đã xa
Biết  rằng Hà Nội giờ đã không còn là Hà Nội ngày xưa, trải qua nhiều sự tác động, biến chuyển với nhiều nguyên nhân khác nhau. Người Hà Nội xưa kia vẫn hoài niệm về một thời đã xa. Có lẽ, chúng ta nên bằng lòng với sự vận động, nên thích nghi với sự thay đổi không ngừng đó, để hình thành cho mình những nét văn hóa ứng xử với thời kỳ mới. Nói như thế không có nghĩa chúng ta chối bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ, những thứ đã làm trứ danh "người Hà Nội". Sự kế thừa, phát huy, sự kết hợp giữa xưa và nay, giữa cũ và mới sẽ cho ta một nét văn hóa mới, của những người Hà Nội mới. Với trách nhiệm là thủ đô của cả nước, Hà Nội sẽ còn phải thay đổi, sẽ còn chuyển biến mạnh mẽ trong nhiều năm nữa, đặc biệt về phần xã hội. Những thay đổi đó buộc chúng ta phải hình thành những nét văn hóa mới, phù hợp hơn, tích cực hơn bởi chính văn hóa sẽ quyết định Hà Nội  như thế nào trong tương lai.
Hà Nội, đang như một công trình xây dựng khổng lồ còn dang dở, vẫn ồn ào, tấp nập và xô bồ...nhưng Hà Nội cũng đang bao bọc cuộc đời chúng ta, đang là nơi mà chúng ta tìm đến như là điểm tựa của cuộc đời và là nơi bao người nuôi hi vọng cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. Gác lại tất cả những bồn bề, lo âu của cuộc sống hãy cùng với những ngày đầu thu Hà Nội chúng ta thấy yêu cuộc sống, yêu con người và thấy gắn bó máu thịt với mảnh đất nơi đây.
Áo thu vàng khoắc lên mình Hà Nội
Em nhẹ nhàng lấy chiếc gương soi
Phấn rất nhanh và son cũng rất nhanh
Đến gặp anh không sợ thu đi mất 

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

TRƯỜNG CA: VỢ VẮNG NHÀ



Vợ con anh vắng nhà
Anh thường xuyên la cà
Rượu bia rồi bóng đá
Trời mà cho khấm khá
Quán xá anh thường lui
Về nhà thấy bùi ngùi
Thương con và nhớ vợ
Người ta bảo của nợ
Vợ sư tử hà đông
Được vài ngày lông bông
Lo mà chơi cho hết
Nhưng anh đây bê bết
Lết không ra hình người
Nhớ tiếng cười của con 
Và mùi son của vợ
Người ta bảo của nợ
Thì mặc kệ người ta 
Còn anh đây thiết tha
Sớm về nhà em nhé
Tuổi anh không còn bé
Nên “cái dé” lớn nhanh
Nếu anh không kịp phanh
Là coi chừng em đó
Trời xanh vừa nổi gió
Hết nhỏ rồi lại to
Anh một mình co ro
Lo thân mình chắc chết
Ở trong nhà đã hết
Mắm mùi với dưa cà
À… còn quả trứng gà
Nhưng ôi thôi đã thối
Gạo thì ở trong cối
Hết sạch rồi em ơi
Kia một bó mồng tơi
Nằm âm thầm đổi sắc
Còn cái ấm thuốc bắc
Em sắc đã mươi ngày
Anh chưa kịp ra tay 
Đã bốc mùi hôi hám
Anh lại phải đi khám
Tài khoản có còn hơn
Cái tủ lạnh trống trơn
Nồi cơm thì rêu mốc
Còn kia thêm bộ cốc
Bụi đã phủ lớp đầy
Hành lang vài gốc cây
Đã héo rồi em nhé
Cái quần anh tuy bé
Vẫn phải giặt bằng tay
Anh lại dính cơn say
Đợi ngày về em tính
Và kia lọ mì chính
Còn vài hạt cỏn con 
Anh lại chạy lon ton
Tìm những hạt nho nhỏ
Cái giường to anh bỏ
Nơi góc nhỏ anh nằm
Cuốn quanh mình chiếc chăn
Nằm âm thầm nhớ vợ
Rồi bỗng nhiên anh sợ
Cảnh phải sống một mình
Bỗng đâu chết thình lình
Tình chúng mình xa cách
Trên đầu vài cuốn sách
Anh mở lật từng trang
Rồi bỗng thấy miên man
Càng xem càng nhớ vợ
Người ta bảo của nợ
Thì mặc kệ người ta
Anh xin nói thật thà
Em mãi là số một. 


(Ở nhà một mình: Kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27/7/2014)