Hạnh phúc dài lâu

Hạnh phúc dài lâu
Thì thầm em hỏi nhỏ, Sao mặt hồ gợn sóng? Anh trả lời lấp lửng, Vì sóng cứ hôn bờ, Em nũng nịu ứ ừ, Khác cơ không phải thế, Anh nghiêng nhẹ mái đầu, Hôn môi em nồng cháy, Em ơi em có thấy, Sóng đang dậy trong tim

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

Yêu có cần phải nói?

Tôi và em giờ ai cũng đã có gia đình. Không biết cuộc sống của em bây giờ thế nào, hạnh phúc không, vui vẻ không và còn nghĩ gì về tôi không...? Còn tôi đang có một gia đình hạnh phúc với một người vợ thuỳ mị, nết na hết lòng vì cái gia đình nhỏ bé của mình và một "thành quả" xinh xắn, đáng yêu. Tôi vô cùng hạnh phúc vì những gì tôi có!
Tạm biệt nhé, chúng ta mãi là ký ức đẹp của nhau
Lớn lên trên cùng một làng quê nghèo khó, so với gia đình tôi thì gia đình em có điều kiện hơn rất nhiều, không vì điều đó tình bạn của chúng tôi vẫn thân thiết và gắn bó. Trong bước đường mưu sinh của mình chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, cho nhau biết những chuyện mà hai đứa quan tâm. Em đi học còn tôi thì đi làm lăn lộn với những tháng ngày vất vả. Dù đi đâu làm gì tôi vẫn liên lạc với em và trong người luôn có một thứ tình cảm nhớ nhung. Tuy là đi làm nhưng ước mơ được ngồi trên giảng đường đại học vẫn cháy bỏng trong tôi và rồi ước mơ đấy cũng thành sự thật. Ngày đậu đại học, tôi hạnh phúc đến trào nước mắt, dẫu biết phía trước con đường học không hề đơn giãn với tôi một chút nào. Trong giây phút đó tôi lại nhớ đến em và báo cho em biết. Em gửi lời chúc mừng. Tôi trộm nghĩ mình vào đại học có lẽ sẽ có nhiều cơ hội để bày tỏ tình cảm với em.
Tôi biết mình đã yêu em từ cái ngày mấy đứa còn đi ôn thi đại học nhưng vì mặc cảm gia đình, vì mặc cảm bản thân và một vài lí do khác nữa tôi đã quyết định chôn chặt tình cảm của mình, hay nói đúng hơn đã không dám thổ lộ với em bất kỳ một câu gì. Dù trong mọi việc vẫn thể hiện là tôi đã yêu em. Thêm một lý do là tôi luôn nghĩ mình đang yêu đơn phương, nói ra thì chắc là thất bại nếu như thế thật thì em sẽ lẫn tránh tôi và tôi có thể mất em mãi mãi. Tôi luôn nghĩ em là nơi mình khó với tới, vì em xinh xắn nhiều người theo đuổi và tôi cũng nghĩ em đã trao trái tim cho ai đấy mà không phải là mình.
Vào đại học rồi tôi và em có điều kiện liên lạc với nhau thường xuyên hơn. Tôi viết cho em những lá thư tay và em cũng vậy. Trong những lá thư đó tôi đã “bóng gió” nói ra tình cảm của mình và em gửi thư với nội dung “né tránh” như vậy là suy nghĩ của tôi ngày nào vẫn đúng. Trong suy nghĩ của mình tôi đã định đến nơi em học để mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình nhưng cảm giác sợ sệt kia vẫn khiến tôi không dám làm. Và thực tế tôi đã không đủ can đảm để làm điều đó cho đến ngày hôm nay.
Điều tồi tệ nhất cuối cùng cũng đã đến, em đột ngột đi lấy chồng một người mà đến giờ em vẫn thắc mắc tại sao mình lại lấy làm chồng khi chưa có tình yêu. Có phải em đang chạy trốn tình cảm của ai đấy? hay em nghĩ con gái có thì? hay em muốn có cho mình một chỗ dựa trong đời…?Bao nhiêu câu hỏi cứ xuất hiện trong đầu tôi, càng hỏi tôi càng thấy nhói đau. Ngày em đi lấy chồng tôi nào đâu có hay, em không mời cũng chẳng báo tin. Nhưng hình như ông trời thích trêu đùa người khác, tôi về quê lại đúng cái ngày em chuẩn bị lên xe hoa. Như sét đánh ngang tai, tôi quyết định lên gặp em lần cuối nhìn em trong ngày cưới, tự nhiên thấy mình sao xót xa đến vậy. Nhìn em, tôi muốn nói tất cả nhưng nghĩ giờ còn nói để làm gì khi mọi chuyện đã rồi. Thôi hãy để người mình yêu đi với giấc mơ của em. Đám cưới của em tôi còn không dám uống một lý rượu chúc mừng dù em đã mong tôi lên chia vui. Đưa chân em lên xe hoa trong dòng người đưa tiễn, tôi đã không dám nhìn vào cô dâu chú rể, một hình ảnh khiến trái tim tôi tan nát. Quay đi nơi khác tôi cố gắng ngăn cho những giọt nước mắt không lăn ra hai bên. Có lẽ nỗi đau đàn ông là vậy...
Em đi rồi để lại trong tôi sự trống trãi, sự hụt hẫng và tôi chợt nhận ra rằng vậy là tôi đã mất em thật rồi. Hai năm trôi qua, sau cái ngày em đi lấy chồng tôi vẫn thường mơ thấy em, mơ những giấc mơ ngọt ngào, mơ được hạnh phúc bên em và mơ những gì thuộc về tôi và em nhưng cũng chính những giấc mơ này đã làm tim tôi càng đau nhói vì thực tế thì trái ngược hoàn toàn. Em đang ở cùng người khác xây dựng hạnh phúc ở một chân trời rất xa. Thời gian cứ thế trôi đi và vết thương lòng cũng dần liền lại và tôi lại cuốn vào cuộc sống của riêng mình, hình bóng của em xin gửi vào hoài niệm. Có một ngày tôi đã nhận ra em cũng đã yêu tôi và chỉ mong tôi nói với em một câu nhưng em đợi mãi vẫn không thấy gì. Em đã nói “nếu ngày đấy anh nói, có lẽ giờ đã khác”. Vậy đấy các bạn trẻ đang yêu hãy mạnh dạn nói với người mình yêu về những tình cảm của mình dành cho người ấy. Hãy dũng cảm đối mặt, đừng nên nói dối để che lấp nỗi đau của mình.
Về phần mình người viết lá thư không có ý là tơ tưởng hay hối hận mà chỉ là hoài niệm về một thời đã qua. Có thể việc tôi không dám nói lời yêu lại trở thành quá khứ dịu êm của tôi và em. Tôi cũng không hề thấy có lỗi với vợ mình, nếu có chăng cũng mong em hiểu rằng trước khi gặp em tôi đã từng có một hình bóng khác. Nhưng giờ tôi đang hạnh phúc và rất yêu vợ mình.

Quá Khứ Đã Ngũ Yên và Anh Mãi Là Ký Ức

Đừng nên sống với quá khứ
Em đã tìm thấy anh trong đám đông xa lạ. Muốn gọi tên anh và hét lên thật to như ngày hôm qua : Anh đứng đây! Nhưng không thể, bây giờ đã đổi khác.
Em ko còn thuộc về anh như ngày cũ. Một dấu chấm buồn đầy hương vị ngọt đắng mà thời gian không đủ nội lực dung dưỡng câu chuyện tình thời hoa mộng.
Giờ đây được chắp nối thành những thước phim quay chậm trên từng lối đi riêng, nhưng lại vắng bóng một người thương trên khung hình kỷ niệm khó quên trong đời “Một mai xa nhau, xin giữ cho nhau nụ cười ...”
Em đã thầm thì trong lần hạnh ngộ. Giọng nói của người con gái kia với gương mặt khá xinh đã đi vào trong cuộc đời anh và thay em gánh chịu những ji` mà Gia đình anh đòi hỏi “Anh hãy để quá khứ ngủ yên. Em chỉ thuộc về anh trong ký ức ,đừng níu kéo những ji` đã wa ...”
Vâng, em hiểu điều đó. Ngày hôm qua chúng ta chỉ mới nhìn nhau, chứ chưa một lần tỉnh táo để cùng nhau nhìn về một hướng. Và bây giờ. Chia tay nhau là điều phải xảy ra trong đời mà không hề bận tâm hay ân hận điều gì. Nhưng, ngẩn ngơ chao lòng khi chúng ta cùng chạm vào một điều quá đỗi thiêng liêng, đó là cõi thiên đường giờ chỉ còn lại đong đầy nỗi nhớ.
Lời khuyên của những người bạn em hoàn toàn có lý. Hãy để quá khứ ngủ yên và lụi tàn!
Em đã tỉnh giấc và kịp nhận ra sự hiện hữu của anh nhưng đã xa thật rồi, vì hằn lên dấu vết khờ dại vụng về một thời.Ðoạn kết mối tình ko 1 chút tính toán so đo đã kết thúc, giờ chỉ còn lại dấu chấm buồn tuyệt mỹ của hành trình tìm kiếm khôn nguôi giữa hia nửa thương yêu, nhưng đã lạc loài nguội lạnh.
Chiều qua, em đắm mình trong mưa. Những cơn mưa hồng độ lượng của đất trời vừa đủ nẩy mầm ước mơ thanh xuân và hồn nhiên tươi tắn như ngày nào, để giờ đây bất chợt vỗ về từ nơi chốn xa xăm “Lời hẹn thề là những cơn mưa ...”
Theo thời gian chất chồng ,đã làm cho em kiên nhẫn ngồi đọc đến thuộc lòng dòng tâm tình sâu lắng sau cùng của anh gửi lại, đang ngự trị trong ngăn kéo đời em. Và mỗi lần đọc là một lần giao cảm vọng lại những cung bậc chan chứa thiết tha đến tê lòng giữa hai đầu nỗi nhớ, nhưng không ít những giọt lệ làm nhòa đi vài chỗ “Như là một giấc mơ hoa ,ngang trái mùi hương đã bay xa. Nửa hồn chếnh choáng trong thầm lặng, nửa hồn thơm thảo bản tình ca ...”
Em dặn lòng, hãy gói hết những nỗi niềm sót lại để chôn vùi vào sâu thẳm riêng tư, rồi xóa đi những nghiệt ngã bất hạnh của tình đời Những cay đắng của tình trường đã làm lạc lối, cô quạnh như một định mệnh khắt khe không thể tránh né, cuối cùng sẽ chối bỏ anh để ra đi mà thôi “Xin tạ lòng người, xin người hãy wên tôi và hãy luôn nghĩ rằng tôi là con gió thoãng qua đời người , xin đừng níu kéo những jì là wá khứ ...”
Nếu như có trở lại ngày ấy,em sẽ tránh môi lương duyên này ...mối lương duyên ko được ai chấp nhận .Còn bây giờ, chúng ta là 2 đường thẳng song song ko có 1 đoạn kết , ko là bạn mà nhìn nhau như 2 kẻ xa lạ . Ngày mai sẽ không còn lặp lại lỗi lầm cũ, nhìn nhau đến độ xem nhau như 1 kẻ thù .
Tình yêu nẩy sinh từ tình bạn. Ðiều đó đúng thôi, Nhưng nhiều khi trong đời có không ít tình bạn bắt đầu nguồn từ chuyện tình dang dỡ vì một nguyên cớ vô tình nào đó, mà bây giờ người trong cuộc điều chợt nhớ vì lòng bao dung ,thúc bách muộn màng.
Em nhìn thấy đôi mắt như sầu bay trên lá sẽ lấy lại niềm tin được chắp cánh từ những tín hiệu bình yên của hôm nay “Ai mất thì sẽ được. Ai tìm thì sẽ thấy ...”
Sau cơn giông, trời lại sáng. " Ðóa hồng sẽ khoe sắc rực rỡ trong lòng mỗi người " Em tin sự kỳ diệu nhiệm mầu thánh thiện đó, chỉ có điều xảy ra sớm hay muộn mà thôi và giờ đây đóa hoa hồng đó đang khoe sắc thắm bên cạnh người nâng niu nó... nhưng người đó ko fãi là anh...
Hãy cứ xem nhau như những người bạn or là đừng nhìn ra nhau dẫu có đi chung 1 đoạn đường , vì sao fãi muốn trói buộc đời nhau khi mà 1 nữa đã ko còn yêu ....?

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Những ngày hè đáng quên

Nắng thật và nóng thật, những ngày đỉnh điểm của nắng nóng nhiệt độ ngoài trời có thể lên tới 42 độ. Đi trên đường vào buổi trưa thì chao ôi khủng khiếp, cái nắng ở nhiệt độ cao chiếu xuống mặt đường và mặt đường lại hắt cái nóng ngược lại, người đi đường chỉ còn biết bịt cho thật kín để bảo vệ mình trước cái nắng khiếp đảm này. Mà than ôi nóng ở Hà Nội thì thật kinh hoàng, bởi cái không gian chật hẹp với những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát, với những tấm kính to tướng nhìn vào mà chói cả mắt, sự ồn ào của thành phố, sự chật chội của phố phường khiến cái nóng tăng lên gấp bội. Mùa hè năm nào mà chẳng có, nắng nóng thì năm nào mà chẳng phải đối mặt nhưng sao hè năm nay lại đáng quên đến thế? Phải quên, thật sự là phải quên bởi cái nắng nóng của thiên nhiên thì con người còn chịu được và tìm mọi cách để chống lại nó nhưng cái "nóng" của giá cả thị trường trong mùa hè này còn kinh khủng hơn rất nhiều.

Nóng từ mọi phía
Chưa bao giờ giá cả các mặt hàng, đặc biệt là thực phẩm lại tăng vọt một cách đáng sợ như những ngày qua. Mỗi buổi đi chợ là một buổi đắn đo, tần ngần suy nghĩ xem hôm nay ăn gì cho hợp với túi tiền đây, đi chợ hôm nay liệu ngày mai còn tiền để đi không. Đi đâu cũng thấy các tầng lớp người dân kêu ca với tình hình giá cả như hiện nay. Ai có thể giúp thay đổi tình hình đây...? kêu trời, trời chẳng thấu, kêu đất, đất chẳng hay thôi đành vợ chồng kêu với nhau, người cùng cảnh kêu với nhau cho giảm stress vậy. Giá cả đắt đỏ thì biết làm thế nào bây giờ, sống vẫn phải sống, ăn không thể bỏ, hết tiền thì đành đi vay nhưng hết chỗ vay thì làm thế nào? thôi kệ đi, chắc không chết đâu mà sợ. May mà mình vẫn có lương nhà nước trả, có điều hơi thiếu "một chút" so với nhu cầu tối thiểu của gia đình. Lấy lương nhà nước cấp tiêu được một tuần còn ba tuần đi vay, than ôi vẫn phải sống.
Bây giờ thì chuyện thuê nhà để sống ở các thành phố lớn là chuyện bình thường. Vì nó bình thường nên nó trở thành bình dân và quần chúng nhưng hình như vì nó quá bình dân nên Nhà nước "lãng quên" nó hay sao ấy? việc thuê nhà của người lao động đang mang tính tự phát, tự túc và nó có hàng vạn kiểu thuê nhà. Khổ thay, đi thuê nhà thì phụ thuộc vào chủ nhà. Ai may mắn thì gặp được chủ nhà đạo đức một chút còn dễ chịu bằng không thì đa số chủ nhà là giống nhau. Họ  có một nghìn lẻ một lí do để "bóc lột" người đi thuê. Thương thay mình lại nằm trong số đó, đúng là xót thương phận mình. Biết chủ nhà ăn cắp nước, ăn cắp điện nhà mình nhưng cũng không biết làm cách nào để ngăn. Nghe thì hơi ngược đời nhưng thực tế lại như vậy, bình thường chỉ có người thuê ăn cắp đằng này chủ nhà lại ăn cắp. Số là, trong quá trình thiết kế họ đã cố tình thiết kế đường ống dẫn nước có một nhánh ăn sang nhà họ trong khi đồng hồ nước lại của người đi thuê, thế là họ tha hồ dùng nước mà mình không hay biết vì sống tách biệt mà. Miệng thì bảo thu giá nhà nước nhưng thực tế tiền điện nước hàng tháng của nhà mình còn cao hơn cả người thu giá cho thuê, có ai tin được không khi nhà mình chỉ có 3 người mà một tháng đỉnh điểm hết 39m khối nước?  Rồi thì họ thích tăng giá nhà, tăng giá điện, tăng giá nước thì cứ tùy hứng. Biết tất cả các mánh khóe của họ nhưng bây giờ biết tính sao đây, đa số chủ nhà là giống nhau mà quan trọng hơn là biết chuyển đi đâu khi mà chuyện chuyển nhà không hề đơn giản một chút nào. Mình đã ở đây quen rồi, chí ít nó còn tự do, hơn nữa giá nhà còn hợp lý với nguồn thu nghèo nàn của vợ chồng mình. Chuyện thuê nhà thì trăm bề khổ sở nhưng biết kêu ai bây giờ? ai có thể điều chỉnh, có thể quản lý "thị trường" cho thuê nhà kiểu này. Nếu ai biết câu trả lời thì xin cho những người đi thuê nhà một tia hy vọng.
Đi thuê nhà đâu chỉ có chủ nhà giở mánh khóe, mấy bà vệ sinh môi trường cũng đủ lí do để chèo kéo thêm một vài nghìn, mấy ống điện nước hàng tháng cũng đè đầu cưỡi cổ người đi thuê, vì với chủ nhà dù sao cũng đã quen biết nên có sự ưu tiên nhất định. Đấy là những câu chuyện bị "móc túi" mang tính nhỏ lẻ mà không ai quản lý còn vô số những chiêu "móc túi" mang tính quy mô và được người đời chú ý hơn rất nhiều. Nói như thế để biết người dân (đặc biệt là dân không bản địa) bị chia năm trăm, xẻ bảy trăm (không còn chia năm sẻ bảy) như ngày xưa đâu. Ô chết, đang viết lại nhớ ngày mai hết sữa cho con, lo quá. Lúc này tự nhiên lại thấy mình giống ông Hộ trong Đời thừa của nhà văn Nam Cao quá. Thấy bức bách và tức tối vì cơm áo gạo tiền quá và cũng thấy mình sao vô dụng thế.

Cuộc sống thật gian truân và mình trở thành đời thừa
Chế Lan Viên ơi, nhà thơ có mấy câu thơ mà tôi thấy hợp với mình lúc này quá:
Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẫn tránh
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo.

Lúc này có thể thiên đường là nơi hạnh phúc nhất