Hạnh phúc dài lâu

Hạnh phúc dài lâu
Thì thầm em hỏi nhỏ, Sao mặt hồ gợn sóng? Anh trả lời lấp lửng, Vì sóng cứ hôn bờ, Em nũng nịu ứ ừ, Khác cơ không phải thế, Anh nghiêng nhẹ mái đầu, Hôn môi em nồng cháy, Em ơi em có thấy, Sóng đang dậy trong tim

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

"Việt Nam trên đường chúng ta đi"

Những âm hưởng rạo rực trong ca khúc "Việt Nam trên đường chúng ta đi" mà nhạc sĩ Huy Du đã sáng tác, ở đó người nghe có thể hình dung ra cuộc hành quân đấy khí thế với niềm tin mãnh liệt vào một ngày chiến thắng. Những hình ảnh: Nghe gió thổi, nghe sóng biển...nghe ấm lòng mỗi khi Đảng mở lối mà vui sao ta chẳng nói nên lời...và còn nữa ta đi giữa tình thương..." bài hát thật hay và thật ý nghĩa, nó khiến tâm hồn con người trở nên khí thế và có niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Nhưng cũng thật là ngược khi bài hát được ra đời trong những năm gian khó nhất của cuộc chiến tranh cứu nước vĩ đại, khi cái chết cận kề lại là lúc niềm tin vào cuộc sống mãnh liệt nhất.
Ngày nay, bài hát vẫn vang lên nhưng trong một thời kỳ khác-thời kỳ của hòa bình, của độc lập. Chiến tranh đã lùi xa, hôm nay nghe lại bài hát đột nhiên tôi lại nghĩ vậy bây giờ "trên đường chúng ta đi" thì thấy gì và nghe gì? Có lẽ chẳng có cái cảm giác khí thế ngày nào, niềm vui cũng không được như vậy và niềm tin nữa chứ...bởi trên đường chúng ta đi giờ đây bắt gặp toàn những cảnh khiến cho "màu hồng" của cuộc sống sẽ nhạt dần đi.
Trên đường đi là những phương tiện giao thông lao đi với tộc độ kinh hoàng, họ đi mà không cần quan tâm đến những người xung quanh đặc biệt là hệ thống xe tải, xe ben, xe trộn bê tông và đương nhiên rồi những vụ tai nạn giao thông hết sức thương tâm. Trong năm 2011, đúng là một năm đáng quên của giao thông Việt Nam khi các vụ chết tập thể do giao thông đường bộ, giao thông đường sắt, đường thủy, với vô số nguyên nhân trong đó có những nguyên nhân "lãng xẹt" nhưng để lại hậu quả thì vô cùng nghiêm trọng. Có lẽ "khí thế" nhất khi đi trên đường là những anh chàng đã có hơi men, lúc có men vào đi xe chắc thấy vui "mỗi khi mở lối". Trên đường chúng ta đi còn thấy bao nhiêu là hố ga không đậy, không hiểu sẽ như thế nào mỗi khi đường ngập nước vùi sâu các hố ga không nắp này. Bây giờ trên đường ta đi không thể nào nghe càng không thể ngửi mùi hương cuả những cánh đồng quê vì người đi trên đường ra sức "tân trang" bịt hết tai, mũi miệng để chống lại những cơn lốc bụi ngày càng nhiều trên các tuyến đường. Và còn đâu những cánh đồng bát ngát, thay vào đấy là các khu công nghiệp và những bãi đất trống.
"Việt Nam trên đường chúng ta đi" còn bắt gặp những mảnh đời bất hạnh, đó là nhiều em bé đang tuổi ăn, tuổi chơi, tuổi đến trường cùng bạn bè, cái tuổi còn chưa biết nghĩ thì nay các em lại đeo trước ngực một cái giá đựng những thứ lặt vặt mang đi bán, nhiều em cái giá quá khổ đã che hết mặt. Vào quán bia không biết là thật hay vờ một vài em cứ lấy tay ra hiệu cho khách mua một vài gói tăm, một hai cái bút nhưng nào đâu có bán được. Nhiều cụ già đi ăn xin, nhiều người lấy vỉa hè làm nơi nuôi giấc ngủ của mình.Vẫn còn đó những cô cậu học trò tóc xanh, tóc đỏ trên mình còn khoác chiếc áo phổ thông vậy mà nói chuyện "vợ chồng" nghe "hay" hơn cả đọc tiểu thuyết. Văn hóa xưng hô thì nghe thật "nhức" tai.

Hãy mang nụ cười Việt Nam đến với mọi người-đó là công việc của tất cả chúng ta
Cái khái niệm tình thương nghe ra còn xa lạ hơn bao giờ hết mà thay vào đó là sự vô cảm, thờ ơ với những người xung quanh, thờ ơ với những việc xảy ra trên đường, nhìn thấy mà đau lòng.
Sẽ còn rất nhiều, rất nhiều...những hình ảnh thương tâm, thương cảm, bức xúc, chướng tai gai mắt hiện ra trước mắt chúng ta mỗi khi đi trên đường. Sẽ là rất khó nhưng hy vọng những vấn đề trên sẽ được giảm thiểu ở mức tối đa và mong rằng một ngày nào đó "Việt Nam trên đường chúng ta đi" sẽ có cảm giác như bài hát của nhạc sĩ Huy Du.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

MU-Barca: Lòng như lửa đốt


Hạnh phúc đâu chỉ "hoa thơm" và "trái ngọt" mà còn... 
Con người cũng thật là lạ, chỉ là một trận bóng đá diễn ra ở một nơi rất xa với những con người rất lạ tham gia trận đấu đó, vậy mà hàng tỷ người đang hồi hộp chờ đợi. Bóng đá thật vĩ đại.
Hơn 20 tiếng nữa trận trung kết cúp C1 mùa bóng 2010-2011 sẽ diễn ra giữa MU và Barca. Cả thế giới người hâm mộ đang đếm từng khắc, từng khắc...chỉ mong thời gian trôi đi thật nhanh để được chứng kiến trận cầu "đỉnh cao của chất lượng". Không chờ đợi sao được, khi bóng đá đem lại cho con người ta nhiều xúc cảm mà đặc biệt hơn là một trong hai đội là đội bóng mình rất yêu thích. Chỉ sợ đội bóng thân yêu thua, thua thì buồn lắm! Cảm giác khi MU thua Barca mình đã rất buồn, có lẽ nỗi buồn chỉ thua các nhân vật chính mà thôi. Cũng lạ, không hiểu sao lại buồn vì những người rất xa và rất lạ. Tưởng như họ thắng hay thua chẳng ảnh hưởng gì đến mình nhưng không đội bóng yêu thích mà thắng mình sẽ có được niềm vui, rất vui bằng không thì ngược lại. Cứ mỗi lần họ thua thì cảm giác "mất thăng bằng" trong một vài ngày cũng là chuyện bình thường và để lấy lại cân bằng thì luôn tự nghĩ họ thua thì mặc đi vì thắng cũng chẳng cho mình được cái gì.

Có những trận bóng đá đỉnh cao
Bóng đá là vậy. Chờ đợi trận bóng giữa Barca và MU mà trong lòng cứ như lửa đốt, ngày ngày theo dõi xem có tin gì mới không. Có một tin vui làm mình thêm yên tâm, có một tin buồn lại vô cùng lo lắng...trước khi trận đấu diễn ra giới truyền thông, đặc biệt là báo chí đã làm trận cầu trở nên vô cùng nóng bỏng khi đưa ra rất nhiều phân tích từ mọi ngõ ngách của vấn đề. Là con số thống kê, là các phát biểu, các dự đoán, phân tích mặt mạnh mặt yếu, khen chê...nói chung là có hết. Khiến cho thời gian chờ đợi trở nên nghẹt thở.
MU là đội bóng được hâm mộ bậc nhất ở châu Á, đó là điều không phải bàn cãi. Mình là một trong số đó. MU đã thua một lần, thật sự không muốn họ thua thêm lần nữa. Không chỉ Rooney,  Chicharito, Vidic, Vandersa hay Sir Alex...mà là bản thân mình thật sự không hề thích cái cảm giác MU thua trận, chắc còn vô số người giống mình. Thấp thỏm lo âu vì Barca thật sự mạnh, vì yêu MU nên mong MU thắng để mọi người phải công nhận họ cũng mạnh không kém. Nhìn bình diện chung thì ít người tin một chiến thắng cho MU, ngay cả fan "ruột" cũng lo lắng nhưng điểm tựa cho MU là Sir Alex và mong rằng ông sẽ đáp ứng được kỳ vọng của người hâm mộ trên toàn thế giới.

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

MU - BARCA: Từ đế vương trở thành đế chế

Ngày nay, bóng đá đã đóng vai trò quan trọng trong phần lớn người dân trên thế giới, tình yêu dành cho bóng đá không có ranh giới giữa các quốc gia, không có sự phân biệt về màu da, tôn giáo hay sắc tộc, tất cả đến với trái bóng tròn là một niềm đam mê cháy bỏng. Bằng tình yêu đó con người luôn được sống trong những cảm giác rất thật của mình lo lắng, run sợ, hồi hộp, sung sướng, hạnh phúc, reo hò như những đứa trẻ...nhưng không bao giờ xuất hiện cảm giác đau khổ. Đó là cái tuyệt vời của bóng đá!

Khí thế vào trận chiến
Bóng đá đã trải qua nhiều giai đoạn phát triển cùng với đó là sự thay đổi nền bóng đã của mỗi quốc gia, qua nhiều sự thay đổi giờ đây người hâm mộ trên toàn thế giới không khó để chọn ra đâu là hai giải bóng đã hàng đầu thế giới. Không đâu khác chính là Premier League(giải ngoại hạng Anh) và Laliga(giải vô địch bóng đá Tây Ban Nha). Mùa bóng 2010-2011 đế vương của 2 giải bóng đá hàng đầu đã được xác định và cũng không xa lạ gì khi ngự trị trên "ngai vàng" là MU và Barca. Họ là đế vương thật sự của hai giải bóng đá hàng đầu. Hai cái tên quen thuộc này luôn khiến các đối thủ phải "khiếp sợ" mỗi khi mùa giải mới bắt đấu, kết thúc mùa giải họ vẫn là người được xướng tên. Nếu có một đội nào khác vô địch ở mùa nào đấy chỉ làm cho gia vị chiến thắng của MU và Barca trở nên ý nghĩa và ngọt ngào hơn mà thôi. Ở 2 quốc gia, họ đã trở thành đế vương thật sự còn trên bình diện châu Âu thì thật khó chọn. Nhưng không sao, MU và Barca còn 90' tại Wembly nơi sẽ chứng kiến cuộc thư hùng "nẩy lửa" để chọn một trong 2 đế vương thành một đế chế thật sự của trời Âu vào thời điểm hiện tại. Họ đã gặp nhau năm 2009 tại thành Rome và MU là kẻ "ngã ngựa". Dù thất bại tại trận đấu đó thì cũng không thể xem MU là đội bóng yếu hơn bởi trong 4 trận trung kết liên tiếp thì MU có mặt tới 3 trận, kết quả là một thắng, một thua và trận đấu sắp tới nếu thắng thì họ cũng xứng đáng với hai từ "đế chế". Còn Barca thì sao? họ cũng có mặt ở hai trận và trận đầu thắng chính đối thủ MU nếu trận đấu sắp tới có kết quả tương tự thì Barca đúng là một đế chế thật sự vào thời điểm này, như hầu hết các nhận định trên toàn thế giới. Trận đấu này là cuộc chiến của hai vị "vua" đích thực và đội nào thắng sẽ trở thành số một châu Âu, họ sẽ chứng minh cho cả thế giới này thấy mình xứng đáng hơn bất kỳ ai đứng trên đỉnh cao chói lọi và thành phố thân yêu của mình mới là "kinh đô" của bóng đá. Sức mạnh tối đa sẽ được phô diễn, cổ máy chiến đấu của hai đội đã sẵn sàng. Hiện tại họ là hai câu lạc bộ mạnh nhất thế giới, đó là điều chúng ta phải thừa nhận. Dù ai thắng, ai thua thì họ hoàn toàn được tôn trọng với thành tích đạt được, và những gì đã cống hiến cho người người hâm mộ trên toàn thế giới.

Chỉ một trong hai ta mà thôi
Với chúng ta những người hâm mộ bóng đá chân chính hãy cùng hồi hộp chờ đợi cuộc thư hùng trên. Kết thúc sẽ có kẻ thắng người thua, dù là fan của Barca hay MU thì cũng đừng buồn nếu đội bóng thân yêu của mình có thất bại. Gạt điều đó sang một bên và nghĩ mình là người may mắn, hạnh phúc khi dành tình yêu cho bóng đá nhờ đó mà con người ta được sống trong cảm giác rất thật, khi cuộc sống còn đấy bất công và dối trá...!